Nói đến phong cách "Phật hệ" (buông xuôi), điều đầu tiên bạn nghĩ đến là gì?
- Gặp khó khăn là nói "tùy duyên đi"?
- Đối xử thờ ơ với những người xung quanh, câu cửa miệng luôn là "tất cả đều là hư không"?
- Hay là dứt khoát không nỗ lực gì cả, cảm thấy đằng nào đời người cũng chỉ là một cõi hư không?
Bạn có phát hiện ra rằng, rất nhiều người đang lấy hai chữ "Phật hệ" hoặc "tùy duyên" làm cái cớ để trốn tránh trách nhiệm không?
But đây thực sự có phải là tu hành không?
Thiền sư Thánh Nghiêmtừng nói: "Đạo Phật không bảo con người tiêu cực, trốn tránh, mà muốn con người đối mặt với cuộc đời một cách tích cực hơn."
"Buông Bỏ" Và "Từ Bỏ" Là Hai Việc Hoàn Toàn Khác Nhau
"Buông bỏ" và "từ bỏ" trong câu chữ chỉ khác nhau một từ, nhưng trong cảnh giới sinh mệnh, chúng cách nhau rất nhiều chiều không gian.
| So Sánh | Buông Bỏ | Từ Bỏ |
|---|---|---|
| Bản chất | Không chấp trước vào ý kiến cá nhân, tâm lượng rộng mở | Sự trốn tránh ích kỷ, sợ phiền phức sợ gánh vác |
| Trạng thái nội tâm | Rộng mở, tự do, tràn ngập sự ôn nhu | Tắc nghẽn, cảm giác tội lỗi, mang theo sự tự ghét bỏ ngấm ngầm |
| Biểu hiện hành vi | Tay buông lỏng hơn, nhưng tâm lại tập trung hơn | Quay lưng bước đi, vờ như không thấy |
Hãy tưởng tượng một người mẹ thức trắng đêm chăm sóc đứa con bị bệnh. Sau khi đứa trẻ lành bệnh, lòng bà không hề vướng bận việc "mình đã hy sinh bao nhiêu, mình nhận lại được những gì", mà nhẹ nhàng buông bỏ sự nhọc nhằn đó và tiếp tục bước đi.
Đó gọi là buông bỏ。
Còn khi một người khác lấy lý do "tôi không nên chấp trước" để ngó lơ trước cảnh khốn cùng của bạn bè, sâu thẳm trong lòng họ thực ra là sợ phiền phức, sợ cho đi, và sợ gánh vác trách nhiệm。
Đó gọi là từ bỏ。
Vẻ bề ngoài của hai điều này đôi khi nhìn rất giống nhau, đều rất bình lặng. Nhưng chất lượng bên trong tâm hồn lại cách biệt nhau rất nhiều chiều không gian
Nếu "Vô Sở Trụ" Là Không Quan Tâm Đến Bất Cứ Điều Gì, Đức Phật Đã Không Cần Truyền Pháp Suốt 45 Năm Sau Khi Thành Đạo
Nhiều người chỉ nhớ được nửa câu đầu "Ưng vô sở trụ", rồi hiểu nó thành "không cần bận tâm đến bất cứ điều gì cả".
Nhưng họ lại quên mất nửa câu sau: "nhi sinh kỳ tâm"。
Hai phần này là một thể thống nhất, không thể tách rời
Nếu "vô sở trụ" thực sự đồng nghĩa với việc không quan tâm đến bất cứ điều gì, thì sau khi Đức Phật thành đạo dưới cây Bồ Đề, Ngài hoàn toàn có thể tiếp tục ngồi yên ở đó nhập định, đắm mình trong sự tịch tĩnh vô biên của Niết Bàn.
Nhưng Ngài đã làm gì?
Ngài đã đứng dậy, đi bộ gần hai trăm cây số đến vườn Lộc Uyển, tìm gặp năm người bạn đồng tu năm xưa, và bắt đầu cuộc hành trình truyền pháp kéo dài suốt 45 năm.
Sự quan tâm của
Đức Phậtdành cho một người ăn xin và một vị vua không có một chút khác biệt nào cả
Con người đã buông bỏ hoàn toàn mọi thứ này, đã dùng cả cuộc đời mình để cho chúng ta thấy thế nào là sự quan tâm ấm áp nhất
Tại Sao Quán Thế Âm Bồ Tát Lại Cần "Thiên Thủ Thiên Nhãn"?
Câu trả lời chỉ có một: Bởi vì Ngài quan tâm đến từng nỗi khổ đau của mỗi một chúng sinh.
Nếu chỉ quan tâm đến một người, một bàn tay là đủ; nếu chỉ cần nhìn thấy một loại đau khổ, một đôi mắt là quá đủ.
但 「千手千眼」 告訴我們,慈悲의 在乎는 無邊無際的,沒有任何一個眾生被遺漏,沒有任何一種苦難被忽視。
地藏菩薩 の大願
地藏菩薩 發下了佛教史上最震撼的誓言
「地獄不空,誓不成佛;眾生度盡,方證菩提。」
Một vị Bồ Tát vốn đã đủ tư cách để thành Phật, lại chọn ở lại nơi đau khổ nhất, đồng hành cùng những chúng sinh đau khổ nhất.
Đây không phải là trốn tránh, đây là sự quan tâm triệt để nhất
Thế Nào Là "Sự Quan Tâm Cao Cấp"?
Tu hành đích thực là "bi trí song vận", bi là từ bi, trí là trí tuệ, cả hai vận hành đồng thời và không thể tách rời.
| Đặc Điểm | Sự Quan Tâm Thông Thường | Sự Quan Tâm Cao Cấp |
|---|---|---|
| Động cơ | Lấy bản thân làm trung tâm: "Tôi tốt với bạn, bạn phải đền đáp tôi" | Lấy từ bi làm gốc rễ: 「Việc này đáng để làm tốt」 |
| Có điều kiện hay không | Trao đổi có điều kiện | Trao đổi không kèm theo điều kiện cá nhân |
| Khi kỳ vọng sụp đổ | Sinh ra thất vọng, oán hận | Không vì kỳ vọng sụp đổ mà đau khổ |
| Bản chất | Tiểu ái sinh ra từ sự chấp trước | Đại ái tuôn chảy từ lòng từ bi |
Tu hành không phải là một quá trình làm phép trừ, không phải trừ đi sự quan tâm, trừ đi tình cảm để cuối cùng biến thành một khoảng trắng tuyệt đối.
Nó là một quá trình chuyển hóa: chuyển hóa tình yêu nhỏ nhen đầy vị kỷ và tính toán thành tình yêu lớn lao vô biên vô bờ và không điều kiện
Cái bạn trừ đi, chính là ngã chấp đang trói buộc bạn; cái bạn khơi dậy, chính là lòng từ bi đang giải phóng bạn.
Thái Độ "Xem Kịch": Hãy Diễn Thật Tốt Vai Diễn Của Bạn
Thiền sư Thánh Nghiêm đã cho chúng ta một tâm pháp thực hành vô cùng thiết thực:
Xem người và sự việc nơi thế gian như ảo, như mộng, như diễn kịch. Bạn sẽ rất nghiêm túc diễn tốt vai diễn hiện tại, nhưng biết rất rõ mình đang diễn kịch.
Đây là một loại tích cực tự tại, chứ không phải lạc quan mù quáng.
- Bạn làm việc nghiêm túc, nhưng không bị bắt cóc bởi kết quả đánh giá công việc
- Bạn dốc lòng vun đắp mối quan hệ, nhưng không để phản hồi của đối phương chi phối giá trị bản thân mình
Nghiêm túc diễn kịch, nhưng đừng nhập vai quá mức.
Giống như người tu hành nhìn thế gian, họ thưởng thức trăm hoa nhưng không chìm đắm trong hương hoa; họ cảm nhận phong ba bão táp nhưng không bị bão táp nhấn chìm.
Ý Nghĩa Đích Thực Của Câu "Vạn Hoa Bụi Rậm Qua, Một Lá Không Dính Thân"
Trong Thiền tông có một câu nói khiến lòng người rung động:
「百花叢裡過,片葉不沾身。」
Nhưng ở đây có một trọng điểm thường bị ngó lơ: Cốt lõi của câu này không phải là "một chiếc lá không dính thân", mà là "đi qua khóm trăm hoa"。
Tu hành không phải trốn vào một nơi an toàn, giữ mình không tiếp xúc với bất cứ điều gì có thể làm hoen ố, rồi tự cho mình là thanh tịnh.
| Đối chiếu | Giải thích |
|---|---|
| Đó không phải là thanh tịnh, đó là lảng tránh | Một người tự nhốt mình trong căn phòng trống, không tiếp xúc với bất cứ điều gì, họ sẽ không có bất kỳ chấp trước nào. Nhưng điều này không phải vì họ đã giải thoát, mà vì họ vốn không có gì để chấp trước |
| Thanh tịnh đích thực | Là sau khi đã trải qua sự hoen ố của trăm hoa, sự mài giũa của hồng trần, mọi buồn vui tan hợp, mà vẫn giữ được sự thông suốt và trong sáng nơi nội tâm |
"Vô chấp" thực sự là khi có vô số thứ có thể chấp trước, mà vẫn không chấp trước.
Là trong tình yêu mãnh liệt nhất và nỗi đau sâu sắc nhất, vẫn giữ được tự do của nội tâm.
Sau Khi Buông Bỏ, Vẫn Cứ Ôn Nhu
Sự ôn nhu sau khi đã nhìn thấu mới là tình yêu thực sự trưởng thành.
Tình yêu đó không còn thất vọng vì sự không hoàn hảo của đối phương, bởi bạn biết rằng không có gì là hoàn hảo cả.
Không còn đau khổ vì sự biến mất của những gì đang sở hữu, vì bạn biết sở hữu chưa bao giờ là vĩnh viễn.
Không còn oán hận vì sự cho đi không có đền đáp, bởi bạn hiểu rằng bản thân việc cho đi đã là một sự trọn vẹn, nó không cần sự đền đáp để làm cho mình trở nên trọn vẹn.
Tu hành không ở núi sâu, nó ở ngay khoảnh khắc bạn đẩy cửa bước vào nhà, đặt điện thoại xuống, toàn tâm toàn ý bên cạnh người thân.
Nó ở ngay khoảnh khắc bạn đối mặt với thất bại trong công việc, không trốn chạy cũng không kháng cự.
Dũng cảm vượt qua hồng trần, toàn tâm toàn ý yêu thương, gánh vác, rồi sau đó vẫn giữ được sự ôn nhu sau khi đã nhìn thấu mọi sự.
Đây mới chính là cảnh giới cao nhất của buông bỏ.